⬅ Trước Tiếp ➡
Ông nghiêm nghị nói với Chu Đình Việt "Đình Việt, cháu kết hôn là chuyện tốt, chú và chính ủy Lưu đều mừng cho cháu Nhưng kết hôn là chuyện rất nghiêm túc, cháu và người yêu cháu phải suy nghĩ thật kỹ, dù sao đối phương còn nhỏ, mà hoàn cảnh của cháu lại đặc biệt, nhất định phải nói rõ với cô gái nhỏ nhà người ta, đừng để cuối cùng lại xảy ra chuyện gì không vui "
Chu Đình Việt cười nói "Thủ trưởng, chú cứ yên tâm, cháu đã kể hết tình hình của cháu cho cô ấy nghe, cô ấy nói không quan tâm, kết hôn là do cô ấy thúc giục cháu đấy ạ "
Tư lệnh Cố nghe vậy mới yên tâm gật đầụ
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt Ha ha ha, Tiểu Chu, vậy thì chú chúc mừng cháu trước nhé "
Chu Đình Việt nghĩ hai người cách xa như vậy, kết hôn rồi chắc chắn Tống Thời Vi phải theo quân nên anh muốn sắp xếp ổn thỏa chuyện bên này.
Vì anh dẫn theo bốn đứa con, tổ chức đã sớm cấp cho anh một căn hộ trong khu gia đình.
Chỉ là căn hộ này hơi nhỏ, chỉ có một phòng, ngày thường anh cũng chen chúc với bốn đứa con trên một chiếc giường lớn.
Giờ bọn nhỏ đã lớn, đặc biệt là hai đứa lớn, đã mười hai mười ba tuổi.
Đứa thứ ba mười tuổi, chỉ có đứa thứ tư nhỏ nhất, là một đứa con gái bảy tuổi.
Khi cha mẹ mất, cô bé mới chỉ mới vài tháng tuổi.
Cũng coi như là một tay anh nuôi nấng từ nhỏ.
Nếu anh không kết hôn thì còn được, giờ đã kết hôn rồi, hai đứa lớn lại là con trai, đương nhiên nên ngủ riêng thì tốt hơn.
Vì vậy, anh lại nộp đơn lên đơn vị xin đổi nhà.
Vật tư trên đảo này vốn đã khan hiếm, nhà ở cũng rất eo hẹp, cơ bản đều đã ở hết, không còn nhà trống nào nên chỉ có thể đổi với người khác.
May mắn thay, có một đôi vợ chồng trẻ mới kết hôn cách đây vài năm, được chia một căn nhà có phòng riêng. Con của họ mới ba tuổi nên chưa cần phải chia phòng
Chu Đình Việt liền đến thương lượng với họ.
Người đó là một tiểu đoàn trưởng, thuộc về đoàn 2 nhưng không phải do Chu Đình Việt quản lý, nhưng may là anh ta khá kính trọng Chu Đình Việt nên đã đồng ý đổi.
Chỉ là vợ anh ta thì không vui lắm, ở nhà lớn thì thoáng mát biết bao, hơn nữa căn nhà của họ còn hướng về phía mặt trời, những ngày nắng không cần phải phơi chăn trong nhà, ánh nắng có thể chiếu đến tận giường.
Nhưng vì chồng đã lên tiếng, cô ta cũng không tiện nói thêm gì nữa, đành phải nuốt cục tức vào lòng.
Mấy đứa con trong nhà nghe nói anh sắp cưới vợ, trước mặt anh đều rất vui vẻ.
Nhưng chỉ chớp mắt, đứa lớn đã dẫn ba đứa em trai gái đến bờ sông nhỏ phía sau khu gia đình.
Đứa thứ hai "Anh, anh nói xem, người phụ nữ mới cưới của bố có đối xử tốt với chúng ta không?"
Vẻ mặt đứa lớn buồn bực, nhặt một viên đá ném mạnh xuống nước.
"Có thể tốt đến mức nào chứ? Không phải mọi người đều nói sao? Có mẹ kế thì sẽ có cha dượng, mặc dù bố đối xử với chúng ta rất tốt, nhưng dù sao ông ấy cũng không phải là bố ruột của chúng ta "
Đứa thứ hai và thứ ba rất nóng nảy.
"Vậy làm sao bây giờ? Liệu cô ta có giống như mẹ kế trước kia, lén đánh chửi chúng ta không?”
Dứt lời, cả người mấy đứa nhỏ run rẩy, như thể chúng vừa nhớ lại cảnh tượng vài năm trước.
Khi đó, Chu Đình Việt mới đón họ về nhà, hai đứa lớn lúc đấy đã năm sáu tuổi, cũng đã biết nhớ, ngay cả đứa thứ ba cũng ba bốn tuổi, vẫn còn nhớ mang máng.
Cha mẹ đột ngột qua đời, đây cũng là một đả kích rất lớn giáng xuống chúng, mặc dù Chu Đình Việt dẫn chúng trở về, nhưng chúng biết cha mẹ ruột của mình vì anh mà chết.
Cho nên thái độ với anh không được tốt lắm, mà cô vợ mới cưới của anh suốt ngày nháo loạn ầm ĩ.
Sau lưng còn đánh đập và véo bọn chúng.
⬅ Trước Tiếp ➡