⬅ Trước Tiếp ➡
Khi Tôn Mai nghe được chuyện Tạ lão nhị và Khương Yến Đường lớn lên giống nhau, quả nhiên rất không vui, bởi vì so ra thì Ta lão nhị kém Khương Yến Đường, hai người lớn lên trông giống nhau, đứa con của bà ta chính là bị so sánh thấp hơn.
Huống chi Tôn Mai cũng cảm thấy hai đứa hoàn toàn không giống nhau, hỏi ngược lại: “Giống nhau chỗ nào cơ?”
“Bà là mẹ ruột nhìn không thấy giống, nhưng người ngoài như tôi thì đôi mắt sáng như tuyết, hai người bọn họ đúng là rất giống nhau.” Nhìn thấy Tôn Mai không vui vẻ, vậy thì trong lòng bà Trương càng dễ chịu, bà mừng thầm, càng nói nhiều thêm rằng sợ là ”thanh niên trí thức Khương” tới để khắc đối phương.
Tròng mắt bà Trương vừa chuyển, trong chốc lát sáng lên như phát hiện cái gì trừng hợp, vỗ tay một cái” Tôn Mai, tôi phát hiện điều trùng hợp, thanh niên trí thức Khương và lão ngũ nhà bà bằng tuổi nhau.”
‘Nói không chừng còn sinh ra cùng tháng.”
“Cậu ấy lớn lên còn giống lão nhị nhà bà” Bà Trương âm thầm bồi thêm một câu ở trong lòng: Con dâu út của bà lúc trước còn si mê người ta.
Bà Trương nỗ lực áp xuống nụ cười trên khóe miệng: “Bà nói xem cậu ta có phải rất có duyên với nhà bà hay không?”
Vốn dĩ trong lòng Tôn Mai một chút, như là đột nhiên bỏ đi một tầng sương mù, họ Khương, bằng tuổi với lão ngũ, lại còn lớn lên giống hệt Tạ lão nhị…
Tiếng Tôn Mai đập vang bình bịch, tức khắc trong lòng xuất hiện một cái suy đoán đáng sợ, người nhà lúc trước kia hình như cũng họ Khương, sẽ không phải… sẽ không phải, ....
⬅ Trước Tiếp ➡